Con tim mong manh


Những chiếc lá rụng vàng
Rớt rơi bên hiên nhẹ nhàng
Nhớ phút cuối dịu dàng
Nắm tay bên em nồng nàn.

Đã xa 1 thời bên nhau
Nay chỉ còn mình anh bước mau
Và bỗng dưng mình anh nỗi nhớ bơ vơ.

Dĩ vãng đã nhạt nhòa
Dấu yêu nay cũng đã xa
Bóng dáng ấy giờ này
Biết đang vui nơi phương nào.

Vẫn riêng mình anh nỗi nhớ
Luôn mong chờ và luôn ước mơ
Một ngày mai em sẽ về đây lại gần bên anh.

Giờ anh khóc nước mắt nhạt nhòa
Kỷ niệm vỡ tan bao ngày qua
Dù đã biết sẽ chẳng được gì đành quay bước mau người đi
Đếm chiếc lá thu vàng bằng giọt nước mắt muộn màng
Lỡ lầm, mà người đâu hay chăng.

Người đã nói yêu anh vậy mà người đành nỡ quên sao vội xa 
Giờ anh vẫn nhớ tháng ngày nào tình ta trước khi biệt ly.

Quên đi không sao đành vì con tim quá mong manh
Quá yêu em, người yêu ơi biết chăng:
"anh cần em."
Được tạo bởi Blogger.