Không biết tên
Thế giới xanh xao những sự thực gầy gò
Em đã đập vỡ ra từng mảnh
Giấu sôi sục trong những đường nét lạnh
Em đi tìm thế giới của riêng em
Tình yêu và nỗi khổ của riêng em
Niềm tin lớn giữa cuộc đời vô lí
Nghĩ về em bao buổi chiều lặng lẽ
Tìm trong em bao khát vọng không ngờ
Môi tôi run những lời nói dại khờ
Em ẩn hiện sao còn xa lạ thế
Tôi ảo tưởng quá nhiều ư? có lẽ
Em cần gì gió lốc của đời tôi
-- Lưu Quang Vũ
p/s: cảm thấy hoang mang, vụn vỡ trong lòng. Con đường này là đúng hay sai :) và rồi mình sẽ đi được đến đâu?
Post a Comment