Tặng người ra đi


Em lặng lẽ ra đi không từ giã
Nước mắt buồn từ hai phía tuôn rơi
Từ phía anh lặng lẽ đứng bên đời
Từ phía em nghe nhói lòng nức nờ

Em ra đi với trái tim tan vỡ
Con đường tình phía trước hoang vu
Đầy dốc cao, sương khói mịt mù
Anh đứng lại với cõi lòng hoang lạnh

Cầu cho đường em đi trời quang mây tạnh
Khi dừng chân xin một chút nhớ anh ?
Hay mồ anh hoa cỏ đã xanh ?
Trong trái tim đã không còn rỉ máu ?

Bến nào là nơi đời em nương náu ?
Có yên bình, nắng ấm không em ?
Ở nơi đây anh mãi dõi mắt xem
_Cuộc đời người anh mãi còn thương nhớ-

Ôi chữ duyên sao còn chữ nợ
Để bao người cay đắng chia ly
Để bao tình tan vỡ trong khi
Vẫn tha thiết, vẫn còn đang nồng cháy

Và tình yêu muôn đời vẫn vậy
Ngọt ngào nhiều và cũng lắm đắng cay
_Em hỡi em tình vẫn còn đây-
Trong tim anh đến kiếp nào tan vỡ ???
Được tạo bởi Blogger.